Và con đường ngày xưa lá đổ

“Thành phố buồn” của Lam Phương được ra đời năm 1970, khi nhạc sĩ theo đoàn văи nghệ Hoa tình cảm của đoàn quân team đi biểu diễn ở thành phố Đà Lạt mộng mơ. Bài xích hát không có từ nào nói tới Đà Lạt mà chỉ bằng hình ảnh lãng đãng sương sương, con đường quanh co quyện nơi bắt đầu thông già, giỏi là bé đường rất lâu rồi lá đổ… mà lại khói sương Đà Lạt được hotline về thiệt nhiều trong tâm tưởng fan nghe. Toàn bộ những hình ảnh đó được Lam Phương dùng để kể mẩu truyện đúng phong cách của bản thân lồng ghép vào trong 1 chuyện тìɴн vỡ lẽ – một bản nhạc bi quan của bolero dân gian tại thời điểm lúc bấy giờ.

Bạn đang xem: Và con đường ngày xưa lá đổ

*
*

Nhạc phẩm “Tình Buồn” (Đỗ Lễ) – Tình khúc bi thảm cho một cuộc chia ly đầy nước mắt và sầu muộn


*

“Trót Dại” – một lần yêu, một đời ghi nhớ về chuyện tình ngọt ngào nhưng cay đắng, hần sầu trăm năm


*

Trời cao trêu ngươi, fan ở lại tiễn người lên xe hoa qua tình khúc “Chia Ly (Chuyện bi đát Tình Yêu)” của nhạc sĩ Đỗ Lễ


*

“Trở Về Dĩ Vãng” (Lâm Tuyền) – ký ức hoàn toàn có thể phai cơ mà niềm nhức vẫn mãi in dấu…ai đã thấu cho nỗi sầu này?


“…Thành phố làm sao nhớ không em?


Nơi bọn chúng mình tra cứu phút êm đềm.

Thành phố nào vừa đi vẫn mỏi.

Đường quanh co quyện gốc thông già.

Chiều đan tay nghe nắng chan hòa.

Nắng hôn nhẹ làm hồng môi em.

Mắt em bi hùng trong sương chiều anh thấy đẹp mắt hơn…”

Đà Lạt dễ dàng làm cho tất cả những người ta được ngay sát nhau hơn bởi vì cái lành lạnh, sương mờ, gió nhẹ, đồi dốc quanh co, giờ đồng hồ chuông chiều buông lơi cùng hơi ấm trong lòng bàn tay đã xen kẹt nhau từ thời gian nào. Hình ảnh người phụ nữ được cảm giác qua lời bài hát tất cả một “đôi môi hồng thắm” với “một đôi mắt buồn vào sương chiều” khiến tác giả cứ đắm say ao ước ngắm nhìn cô gái khôn nguôi. Lam Phương đang dạo dịu cung lũ trong tp тìɴн tứ Đà Lạt với xúc cảm dạt dào hát khẽ lời quan tâm như ru tình nhân trong vòng tay.

“…Một sáng như thế nào nhớ ko em?

Ngày Chúa nhật ngày của riêng mình.

Thành phố ai oán nằm nghe sương tỏa.

Người lưa thưa chìm dưới sương mù.

Quỳ mặt em vào góc giáo đường.

Tiếng kinh mong đẹp mộng yêu thương đương.

Chúa yêu mến тìɴн sẽ cho mình mãi mãi sát nhau…”


Bấm vào hình nhằm nghe ca khúc bởi vì danh ca Chế Linh trình bày.

Thành phố Đà Lạt trong khi тìɴн yêu hoa mộng mới nở là tp đầy thơ mộng, đầy cảm xúc, thành phố đẹp tuyệt vời nhất của đôi тìɴн nhân. “Bóng giáo đường”, “Tiếng ghê cầu”, chuông lễ nhà thời thánh ngày vào ngày cuối tuần trở thành một lâu đài тìɴн ái, hội chứng nhân mang lại тìɴн yêu lứa đôi, một hôn nhân gia đình muôn thuở. Hôn nhân bền chặt cùng тìɴн yêu thương kết mong là thứ điệp khúc cơ mà cuộc тìɴн nào, đôi lứa yêu nhau làm sao trong cõi cõi tục này cũng các từng hát lên.

“Rồi từ đó vì giải pháp xa duyên тìɴн thêm nhạt nhòa.

Rồi từ kia trốn phong bố em có tác dụng dâu nhà người.

Âm thì thầm anh nhớ tiếc thương đời.

Đau ảm đạm em khóc phân tách pнôι.

Anh về góp nhặt kỷ niệm tra cứu vui!”

Người ta phát hiện sự đồng cảm khi nghe tới “Thành phố buồn” chắc hẳn rằng vì khung cảnh Đà Lạt là тнιên đường mang lại тìɴн yêu, là nơi chốn êm đềm. Để rồi cũng cнíɴн thành phố khói sương ấy lại tương khắc khoải bi hùng trong bức тʀᴀɴн tiễn biệt.


Bấm vào hình để nghe ca khúc do Tuấn Ngọc trình bày.

“Thành phố buồn, lắm tơ vương

Cơn gió chiều nóng sốt tâm hồn

và nhỏ đường thời trước lá đổ

Giờ ko em sỏi đá u buồn

Giờ ko em hoang vắng vẻ phố phường

Tiếng chuông chiều chầm chậm thê lương

Tiễn đưa người quên núi đồi,

quên cả тìɴн yêu…”.

Thành phố bi ai như một sự tнôι thúc trong thâm tâm tưởng. Vẫn tồn tại chắc chắn trong kho tàng âm nhạc Việt Nam, không phải là ký ức, mà hiện hữu trong hiện tại tại, vẫn được rất nhiều thế hệ ca sĩ hát lại, làm mới, thậm chí được coi như bạn dạng тìɴн ca bất hủ của những tình nhân nhạc trữ тìɴн cho đến tận bây giờ.

“…Thành phố bi ai lắm tơ vương.

Cơn gió chiều nóng bức tâm hồn.

và nhỏ đường thời xưa lá đổ.

Giờ ko em sỏi đá u buồn.

Xem thêm: Giải Trí Mới Nhất Cập Nhật Liên Tục, Tin Giải Trí

Giờ ko em hoang vắng phố phường.

Tiếng chuông chiều chầm chậm chạp thê lương.

Tiễn đưa bạn quên núi đồi quên cả тìɴн yêu!”

Đoạn kết của bài xích “Thành Phố Buồn” thiệt sự sầu bi với gần như hình ảnh đường тìɴн phân chia ly, sỏi đá u buồn, phố phường hoang vắng, chuông chiều thê lương. Vẫn là con con đường đó nhưng mà lại là một trong những buổi chiều lạnh lẽo buốt, lá cây bên đường rơi rụng cả bé đường. Cảnh tượng diễn ra một bí quyết chân thật, đau buồn nhìn song тìɴн nhân chia ly mà không ngoài xót xa, chạnh lòng.

*
*
*
*

“Thành phố nào nhớ ko em?Nơi chúng mình tra cứu phút êm đềm.Thành phố như thế nào vừa đi đã mỏi.Đường quanh co quyện gốc thông già.Chiều đan tay nghe nắng nóng chan hòa.Nắng hôn nhẹ làm cho hồng môi em.Mắt em buồn trong sương chiều anh thấy đẹp hơn.

Một sáng như thế nào nhớ ko em?Ngày Chúa nhật ngày của riêng rẽ mình.Thành phố bi ai nằm nghe khói tỏa.Người lơ phơ chìm bên dưới sương mù.Quỳ mặt em trong góc giáo đường.Tiếng kinh mong đẹp mộng yêu thương đương.Chúa mến тìɴн sẽ cho doanh nghiệp mãi mãi ngay gần nhau.

Rồi từ đó vì giải pháp xa duyên тìɴн thêm nhạt nhòa.Rồi từ kia trốn phong bố em làm dâu đơn vị người.Âm thì thầm anh nhớ tiếc thương đời.Đau bi hùng em khóc chia pнôι.Anh về góp nhóp kỷ niệm kiếm tìm vui!

Thành phố bi đát lắm tơ vương.Cơn gió chiều lạnh buốt tâm hồn.và nhỏ đường rất lâu rồi lá đổ.Giờ ko em sỏi đá u buồn.Giờ ko em hoang vắng phố phường.Tiếng chuông chiều chầm lờ lững thê lương.Tiễn đưa bạn quên núi đồi quên cả тìɴн yêu!”