NHỮNG CÂU CHUYỆN VỀ ƯỚC MƠ

“Ai vào đời cũng có mong mơ, ước mơ dù nhỏ bé tốt vĩ đại, đều là mong mơ.

Bạn đang xem: Những câu chuyện về ước mơ

Trong Khi quý khách bè của con mơ ước sau này được làm bác sĩ, công an, giáo viên………..thì con chỉ có một ước mơ, mà bé biết, sẽ không bao giờ thực hiện được, đó là có một NGƯỜI CHA.”- Tôi giật mình lúc đọc những dòng đầu tiên vào bài vnạp năng lượng viết thỏng, lật lại xem tên, thoáng một chút bối rối, là cô bé Nguyễn Hà Linh. Ngmong nhìn cô bé, tôi ko nghĩ gương mặt bầu bĩnh dễ thương thơm, mái tóc ngắn lí lắc, nụ cười tỏa nắng lại ẩn sâu một nỗi buồn sâu thẳm đến vậy…..

*

Tối mùa thu, gió liu riu thổi có mùi hương hoa sữa phảng phất gần đây. Bài vnạp năng lượng của Linch cứ xung quanh quẩn vào đầu tôi. Nhớ lại ngày đầu tiên vào lớp, cô bé không có gì nổi trội so với các quý khách, có điều khá ấn tượng là người dùng dám xung phong biểu diễn một tiết mục văn nghệ không tính phí cô và cả lớp. Thì ra nhỏ bé giữ trách nhiệm quản ca của lớp. Thảo nào mà nó tự tin đến vậy, trong những lúc lũ người mua còn rụt rè, khép lép, cúi mặt xuống bàn, kị cái nhìn của cô giáo. Kể từ lúc gọi bài văn, tôi lại càng thấy có cảm tình với nhỏ bé. Có lẽ đó là tình tmùi hương. Bố của Linc đột ngột qua đời từ lúc bé còn nhỏ, cần nhỏ bé sống với mẹ. Ông bà nội ngoại đều khó khnạp năng lượng, làm ruộng ở quê, ko ra thành phố với nhị mẹ nhỏ được.

Xem thêm: Clip Tử Hình Nguyễn Hải Dương, Tử Hình Tử Tù Nguyễn Hải Dương

Cuộc sống vất vả, cơ cực, cộng thêm sự thiếu thốn về tình cảm của bố không quật ngã được ý chí của nhì mẹ con. Mẹ cô bé làm nhân viên ở một cửa hàng điện thoại, đồng lương ít ỏi đủ nuôi nhỏ ăn học, còn nhà cửa vẫn phải ở nhờ nhà của anh trai. May sao con bé thương mẹ, luôn luôn siêng chỉ học hành, điểm số lúc nào cũng xếp nhất, nhì trong lớp. Ở thiên đàng, hẳn là bố nhỏ cũng rất tự tin về nhỏ. Trái ngược với dáng người nhỏ nhắn, thì nhỏ lại là chỗ dựa chắc cú của mẹ. Hà Linc rất dũng cảm, mạnh mẽ, dẫu vậy rất giàu tình cảm. Ở độ tuổi này, trong những lúc các người tiêu dùng đang mải ăn uống, mải chơi, thì cô bé đã biết cơm nmong, giặt quần áo, nhà cửa dọn dẹp tinch tươm,…..

“Con muốn có một người cha, để có người chuyên sóc mẹ mỗi lần ốm, để những ngày gió mùa về, nhị mẹ bé không phải teo ro thì lạnh nữa. Con không thích về quê, ko phải vì bé ko nhớ ông bà, mà vì bé ko muốn nhìn khuôn mặt âu sầu, đau đớn của bà khi mất đi đứa nam nhi duy nhất”- Tôi ko thể ngờ kiên cường của con bé lại có thể già dặn nlỗi vậy. Không nỗi đau nào bằng với sự mất đi người thân, huống hồ là một người bé, người chồng, người phụ thân. Tôi thầm cám ơn mẹ của cô bé, đã dạy bé thành một người “nhỏ ngoan- trò giỏi”. Cám ơn học trò nhỏ của cô, Hà Linh!