Hà Nội Ta Đánh Mỹ Giỏi

Năm 1967, lúc ông John McCain bị tóm gọn và được khám chữa tại Hà Nội, bên văn Nguyễn Tuân đã tới phỏng vấn, trò chuyện về văn chương, chiến tranh và cả dự tính trong cuộc sống.

Bạn đang xem: Hà nội ta đánh mỹ giỏi


Trong hồi ký đăng trên báo mạng Mỹ năm 1973, lúc đó ông John McCain viết về quãng thời hạn làm phạm nhân binh ở hà thành như sau: “Sau đó, có nhiều người đã đến thì thầm với tôi. Chưa hẳn ai trong họ cũng mang đến để thẩm vấn. Gồm lần một nhà văn già có chòm râu dài như tp hcm và lừng danh của Bắc Việt đến phòng của tôi, muốn trò chuyện về Ernest Hemingway”.

Người nhưng John McCain nhắc tới chính là nhà văn Nguyễn Tuân. Cuộc chạm mặt gỡ chuyện trò ấy đã làm được Nguyễn Tuân chuyển vào bài xích “Đèn điện phố phường hà nội thủ đô vui sáng sủa hơn bất kể lúc nào” trong tập Hà Nội ta đánh Mỹ giỏi.

*
John McCain năm 1973.

Trong bài xích viết, đơn vị văn Nguyễn Tuân gọi John McCain là “tư Kên” giỏi “Mích Kên”. Ông tả ông McCain: “Trên giường sơn trắng, trên đệm trắng trong phòng thương, thẳng cẳng nằm nhiều năm một fan cứng đờ tay. Cánh tay đề xuất giơ lên kia cũng trắng bệch, cứ giơ mãi như thế để tung loãng vào dòng trắng nhờ vào của buồng bệnh thắp đèn tương đối thủy ngân láng hình ống”.

Trích đoạn trong cuốn Hà Nội ta tấn công Mỹ giỏinhư một bốn liệu cũ những kỷ niệm.

"Tôi chỉ mong sao chiến tranh vn sớm kết thúc"

Tùy bút trong phòng văn Nguyễn Tuân viết John McCain “phạm tội tiến công phá xí nghiệp nhiệt điện tp hà nội trưa ngày 26 tháng mười 1967”. Kèm đó là gia thế của tay tội nhân binh: “Ồ, mẹ thiếu tá Mích Kên này nhiều lắm, có cơ man là cổ phần doanh nghiệp than đốt. Còn bố đô đốc là nhiều loại tướng hải dương đeo những tư sao đang chỉ đạo hạm đội VI”.

Khi John McCain bị thương hiệu đạn thủ đô tp. Hà nội hạ xuống, thì tía ông vẫn ở London. Công ty văn Nguyễn Tuân dẫn lại lời báo chí truyền thông Hoa Kỳ cơ hội đó, rằng vị đô đốc tía của McCain “không bình luận gì về tin nhỏ bị mất tích ở Bắc Việt”.

Theo lời nói Nguyễn Tuân, vào cuộc gặp, John McCain vài ba lần xin bên văn thuốc lá: “"Xin ông cho một điếu thuốc lá!" Mích Kên nhìn tôi chằm chằm, sau khoản thời gian nói giờ đồng hồ Pháp như thế”.

“"Xin ông một điếu thuốc!" Tôi lại cắm điếu thuốc Điện Biên sản phẩm hai vào mồm thằng tứ Kên”, tùy cây viết viết.

“Nó gạt tàn thuốc lên ngực lông lá, cánh tay trái cảnh giác gạt vơi tàn gio vào dòng gạt tàn. Nó khép chặt cánh tay vào nách, theo một kiến thức của bầy giặc cất cánh quen sống với bi thảm lái, không nhiều khoa tay vung chân vượt rộng, mà lại thường là cử động với rất nhiều động tác khép khít hạn hẹp ngắn”, Nguyễn Tuân kể.

Đoạn đối thoại giữa nhà văn Nguyễn Tuân và John McCain lúc ấy đang là thiếu thốn tá được đề cập lại trong sách.

“- Vâng, tôi cảm nhận lệnh đánh Khu Sáu tức thủ đô vào dịp 10 giờ phát sáng hôm đó, tính theo giờ sử dụng Gòn, - tính theo giờ tp hà nội thì là 9 giờ. 12 giờ sài thành kém 10 phút thì tôi tách boong sản phẩm không chủng loại hạm. Và sự việc những phút sau thế nào khi tôi vào bầu trời miền bắc tất cả là 23 lần. Ở miền nam thì không được bay lần nào. Tôi gồm bay vào và gồm đánh hải phòng sáu lần. Chưa cất cánh vào Hà Nội, trừ chiếc lần vừa rồi. Đại đội tôi 14 chiếc là đại đội siêng đánh bom năng lượng điện tử định hướng. Tôi chỉ đạo một phi nhóm hai mẫu A4 cường kích. Đó là lần đầu tiên tôi tiến công Hà Nội.

- Là lần đầu?!

- cùng là lần cuối cùng.

- ví như anh được cấp trên mang đến chọn thân hai kim chỉ nam nhà máy điện và ước sắt dài trên sông Hồng thì anh chọn dòng nào?

- Cả nhị cái đầy đủ là xấu xa, tức thị đều nguy hiểm cả, nhưng có lẽ rằng đánh mong thì tôi nghĩ bao gồm phần còn dễ hơn đánh xí nghiệp đèn. Cơ mà tôi có niềm tin rằng nếu cửa hàng chúng tôi có tiến công trúng được xí nghiệp sản xuất đèn thì các ông vẫn có những cách riêng để giải quyết vấn đề ánh sáng cho Hà Nội.

Xem thêm: Nhận Biết Tâm Lý Phụ Nữ Khi Yêu Thật Lòng, “Chuẩn Không Cần Chỉnh”

*
Nhà văn Nguyễn Tuân cho tới gặp, phỏng vấn John McCain lúc ông này là tù binh tại Hà Nội.

- Anh đánh nhà máy sản xuất điện đèn trung ương hà nội mà thời gian này, đèn khí vẫn cháy phần đa trên đầu giường bệnh lý của anh, cũng tương tự vẫn cháy phần đông ở khắp địa điểm khác của hà nội ngoài bên thương này, thì anh gồm cảm tưởng gì?

- Thưa ông, tôi không bi thương mà cũng không vui. Tôi chỉ mong sao chiến tranh việt nam sớm xong xuôi để tôi được tha về. Tía tôi cũng không cứu giúp được tôi. Ông Giôn Xơn cũng không cứu giúp được tôi. Ông vừa hỏi tôi nghĩ gì về Giôn Xơn? A. Giôn Xơn là người không muốn ai phê bình mình. Ông ta là bạn chỉ mê thích dùng laptop ê-lếch-tơ-rô-nich, đặt thắc mắc cho máy tính xách tay điện tử rồi hóng câu đáp số trả lời của sản phẩm tính… Xin ông một điếu thuốc!”

"Nếutrở về Mỹ, tôi đã viết sách"

Trong cuộc gặp, đơn vị văn Nguyễn Tuân cũng tò mò tâm bốn nguyện vọng của fan tù binh John Mccain khi ấy.

- trường hợp trong tình trạng nào đó mà được trở về Hoa Kỳ thì tín đồ quan tứ tàu bay Hoa Kỳ tê sẽ làm cho nghề gì?

- Tôi sẽ viết sách. Tôi có muốn viết sách.

- Viết sách tuy vậy viết mẫu gì? Viết về các cái gì? Viết về Việt Nam, về chiến tranh Việt Nam?

- Không, tôi đã viết về châu Âu, hầu hết kỷ niệm mấy năm vừa rồi của tớ tại châu Âu. Tôi ko viết về nước ta và cũng ko viết về chiến tranh.

- lý do không ao ước viết về vn và chiến tranh ở Việt Nam?

- do tôi cho rằng tôi chưa biết gì lắm về Việt Nam. Vì tôi cho là tôi cũng chưa biết gì lắm về chiến tranh”.

Tác giả Vang nhẵn một thời còn đưa ra những câu hỏi về thừa khứ, sở trường văn chương của John McCain. đơn vị văn hỏi viên thiếu tá về trận Forrestal năm 1967:

“- hàng không mẫu mã hạm Pho rét mướt Tan (Forrestal năm 1967 - pv) bị cháy hồi thời điểm cuối tháng bảy vừa rồi. Có và đúng là anh đang suýt bị tiêu diệt cháy làm việc trên cái Pho giá buốt Tan không?

- Vâng, đúng thế. Tôi về với mặt hàng không chủng loại hạm Pho giá Tan từ tháng sáu, rồi vào cuối tháng bảy xẩy ra vụ cháy tàu. Vừa cháy vừa nổ các hòm tên lửa, cháy cả tàu bay trong khoang tàu, cháy khắp cơ thể lái tàu bay. Có tín đồ tránh nàn lửa khiêu vũ xuống bể thì lại chết dưới bể không có ai cứu được. Chúng ta đồng nghiệp của tôi bị tiêu diệt ở mặt phải, bạn đồng nghiệp của tôi chết cả ở bên trái.

Chung quanh toàn bị tiêu diệt và toàn lửa. Tôi là trong số những người may mắn. Tôi được đem đến Sài Gòn. Báo chí và vô tuyến truyền hình hoa Kỳ đăng ảnh tôi, viết khen tôi, đăng bài bác ngay trang nhất. Bạn ta khen tôi học rộng, đọc nhiều, gặp mặt cũng những sự may. Và tất cả Chúa Trời che chở.

- Anh ở sài gòn và đầy đủ đâu nữa?

- Chỉ làm việc tại sài thành thôi. Ở bao gồm 48 tiếng và lệnh cấm ko được thoát khỏi Sài Gòn… kết thúc được chuyển về Hoa Kỳ, tiếp nối lại quý phái châu Âu với danh nghĩa có đặc điểm thời sự "là người như ý của vụ cháy nổ Pho lạnh lẽo Tan". Và kế tiếp chuyển sang hạm chiến VII tỉnh thái bình Dương.

*
Sách Hà Nội ta đánh Mỹ giỏi nhắc lại cuộc gặp mặt giữa bên văn Nguyễn Tuân cùng John McCain.

"- Anh bảo người ta đăng báo khen anh là hiểu nhiều, anh thích người sáng tác nào?

- hay là Xít Tanh Bếch (John Steinbeck - pv), Hê Minh Uê (Hemingway - pv), Xít Tanh Bếch viết phần lớn cuốn trước đây hay hơn các cuốn in ra sau này. Ông hỏi lý do Xít Tanh Bếch sau này viết hèn đi, tôi chỉ ra rằng tại về sau già rồi bắt buộc cỗi".

Trên giường bên thương, John McCain còn trọng điểm sự về dự định các bước nếu may mắn được trở về:

- “Thưa ông, tôi cũng new định như thế thôi. Tâm thành mà nói, tôi thấy cũng khó khăn mà viết được. Tôi không tin rằng cánh tay bắt buộc tôi sẽ lành lặn. Tôi tàn tật tay bắt buộc thì viết sao được.

- tín đồ định làm sách một bí quyết nghiêm túc, thì dù có bị ai cưa đi cả tay nên lẫn tay trái, bạn ta cũng cứ viết được. Đối với người viết sách để gia công chứng cho sự sống, làm bệnh cho chiến tranh và hòa bình, sự đặc biệt không nằm tại cánh tay bàn tay nắm quản cây viết hoặc mổ đồ vật chữ. Không phải ở loại tay, mà đó là ở mẫu đầu, ở loại tim, đó là những dòng đọng lại địa điểm tim với đầu mình…

- Ý định viết sách sống tôi, thưa ông, cũng bắt đầu là loáng nẩy ra như vậy thôi. Có lẽ sau này tôi sẽ xin đi làm cai quản ở một doanh nghiệp nào. Tôi có một vợ và ba con. Thưa ông tôi là 1 trong những người sẽ thấy cần phải có chủ quyền và mong chiến tranh kết thúc. Tôi còn là 1 trong những người không thích làm mọi gì có thể hại đến thanh danh gia đình tôi".